Tiếng hát của người nữ ca sĩ trẻ đẹp trong chiếc áo đầm gợi cảm cất lên được mọi người gật đầu tán thưởng. Đó là giọng hát mới Hồ Hoàng Yến được Diệu Hương khám phá và mời hát một ca khúc trong CD mới Cho Dòng Sông Cuốn Trôi. Cô đang trình bày bài Như Một Lần Nhớ Tới.

Cho Dòng Sông Cuốn Trôi là tên một bài hát mới của Diệu Hương dùng làm tên cho CD mới nhất của cô. CD được cho ra mắt trong buổi nhạc thính phòng tại phòng trà Majectic Chủ Nhật 16 tháng 4, 06 vừa qua. Hầu như giới yêu nhạc quận Cam có mặt đầy đủ trong buổi nhạc này, chứng tỏ sức quyến rũ của nhạc Diệu Hương trong thời gian vài năm qua, sau 3 CD Tình Khúc Diệu Hương đã phát hành là Khắc Khoải, Ở Lại Ta Đi, và Giòng Lệ Khô. Cho đến bây giờ thì những bài như  Mình Ơi, Khắc Khoải, Phiến Đá Sầu và nhất là Vì Đó Là Em, đã trở thành những bài “classic” được giới trẻ (và cả giới già) ưa chuộng, đi đâu cũng nghe hát.

Hồ Hoàng Yến trẻ trung xinh đẹp, tiếng hát thì rất mượt mà già dặn với lối phát âm quyến rũ và những chỗ lên cao rất êm thấm. Tôi tiên đoán cô sẽ có một tương lai sáng rực trong ngành ca nhạc.

Kế tiếp, một giọng ca mới cũng được giới thiệu (ca sĩ  mới đem ra hát lót trước?). Đó là ca sĩ Anh Tuấn mà tôi đã nghe danh gần đây. Anh Tuấn cũng còn rất trẻ và có giọng nói Bắc kỳ Hà Nội cũ rất chỉnh, rất trầm ấm. Chả thế mà Diệu Hương đã mời anh hát và đọc  lời kết trong CD mới. Anh được giao cho hát bài Khắc Khoải và Tình Xưa. Tôi rất chờ đợi nghe tiếng hát của anh vì đã được cho biết là “rất hay”. Giọng anh cất lên câu đầu, tôi tự nhủ : “Wow! Giọng thật ấm và ngọt, không thua gì Tuấn Ngọc và Quang Dũng. Có thể nói đây là kết hợp của 2 giọng hát sang cả này.” Nhưng, đến cuối câu hát, anh làm tôi thất vọng. Những chữ cuối câu, thay vì ngân ra cho đủ, anh đóng miệng quá sớm khiến chữ bị “bóp méo”, ơi thành ra ơi…ơn. Đa số những âm cuối của các câu anh hát đều bị như vậy cả. Nếu anh khuất phục được nhược điểm nầy, Anh Tuấn có lẽ sẽ được tán thưởng nhiều hơn. Hiện chúng ta đang cần những nam ca sĩ trẻ có được giọng hát mượt mà trong những bài nhạc “thính phòng” như anh. Anh Tuấn trở lại sân khấu qua 4,5 bài hát nữa. Hình như bài nào cũng chưa được trọn vẹn vì lối hát kể trên.

Sau Anh Tuấn là giọng hát trẻ và khá mới Vân Anh trong bài Đà Lạt Trong Niềm Nhớ. Cô còn trở lại với ca khúc Top Of the World của The Carpenters do Diệu Hương chuyển  dịch qua lời Việt . Vân Anh mặc một chiếc áo dài thật lộng lẫy hợp với vẻ trẻ trung của cô. Giọng Vân Anh cũng rất mượt mà và cách phát  âm Bắc kỳ  của cô có một nét duyên dáng đặc biệt. Chúc cô thành công trên con đường âm nhạc.

Sau 3 ca sĩ mới là đến phần trình diễn của Thanh Hà, cô ca sĩ có nét mặt tây phương 100% nhưng có giọng hát Việt Nam khàn quyến rũ. Thanh Hà từng góp giọng trong nhiều CD Diệu Hương với lối hát nhiều diễn tả, nhiều cảm xúc. Tối nay, cô mặc chiếc áo đầm đen hở nửa vai, với vẻ đẹp phụ nữ chín mùi. Thanh Hà trình bày 3 ca khúc Diệu Hương, được một anh lên tặng hoa và hun một cái vào má. Cô nhận xét tỉnh bơ: “Chắc anh này ở đâu xa lại chứ không phải dân quận Cam. Dân quận Cam không dám làm thế đâu. Anh… điếc không sợ súng.” Chắc đúng thật, dân trong nước lên tặng hoa để lấy cớ hôn ca sĩ chùn chụt, dân hải ngoại thì… không dám.

Rồi đến phần ngôi sao Don Hồ. Không hỗ danh ngôi sao, Don Hồ xuất hiện với một phong cách trình diễn tự tin, thoải mái và nhất là đặc biệt hơn những ca sĩ khác. Anh mặc một bộ đồ lớn may đẹp và khéo. Những bài hát của Diệu Hương mà anh trình bày là những ca khúc top hit của cô: Phiến Đá Sầu, Chỉ Có Một Thời, Vì Đó Là Em… và ca khúc mới Cho Dòng Sông Cuốn Trôi.  Don Hồ thực sự điêu luyện với lối hát “rubato” tức hát không đúng hẳn như nhạc viết nhưng vẫn đúng nhịp, lối hát này khiến ca sĩ có thể diễn tả ca khúc theo ý mình muốn, chữ dài ngắn ngân theo ý mình. Nhưng nếu gặp người không vững nhịp thì nó sẽ là một tai họa vì sẽ trở thành hát sai nhịp xa lắc. Don Hồ chứng tỏ mình đã “master” được lối hát này tuy có lúc anh cũng sử dụng nó hơi nhiều khiến tác dụng của nó không còn hiệu nghiệm mấy. Giọng Don Hồ chắc, mạnh mẽ, đủ để chuyên chở tất cả những loại ca khúc có thể loại  khác nhau. Phát âm của anh cũng rất tròn trịa. Tuy vậy, anh thiếu  nét ngọt ngào, trầm ấm của những giọng hát trữ tình như Tuấn Ngọc, Quang Dũng. Don Hồ được giới trẻ ủng hộ nhiệt liệt với những tràng pháo tay giòn giã, những tiếng huýt vang dội. Tới tuổi này, chắc anh cũng nên đổi qua hát loại nhạc thính phòng, chắc anh sẽ mang theo được một số lớn các fans trẻ tuổi qua “phía bên này”.

Tuấn Ngọc mới đi xa về, vừa đáp xuống phi trường nên không đến được như chương trình đã định. Bài hát của anh trong CD mới được mở lên cho bà con nghe, đó là bài Đời Không Còn Nhau. Bài hát hay và được trình bày thật tới. Giọng Tuấn Ngọc như một dòng sông chảy một cách dễ dàng, …xuôi rót. Nhất là ở những chỗ lên cao, anh vẫn thoải mái, nhẹ nhàng không có chút gì gọi là gắng sức như một số lớn  những ca sĩ khác.

“Tại sao ngoài đời Diệu Hương rất vui vẻ trẻ trung mà các sáng tác của cô đều nói lên sự đổ vỡ của những mối tình không trọn vẹn?” Đó là câu hỏi của MC Nam Lộc đưa ra cho Diệu Hương khi cô xuất hiện trên sân khấu trong chiếc áo dài đen thật mốt và đẹp. Diệu Hương trách Nam Lộc đã “làm khó” cô và cho biết: “Diệu Hương là một người rất nhậy cảm nên đều có cảm xúc trước những mối tình của người khác, để có thể viết lên tâm sự của những mối tình đó. Còn vẻ bên ngoài vui tươi, biết đâu Diệu Hương cũng đang giấu trong lòng những nỗi buồn mà vì lịch sự nên phải giữ bộ mặt tươi tỉnh. Vì thế nên ta không nên xét đoán một người qua vẻ mặt bên ngoài.”

Đối đáp xong xuôi, Diệu Hương hát Mình Ơi và một ca khúc mới là “Xin Mãi Còn Bên Mẹ” để tặng cho thân mẫu đang ngồi bên dưới.

Sau gần 2 tiếng đồng hồ, dân nghe nhạc mới được cho nghỉ giải lao. Tôi ra về, không ở lại xem tiếp phần 2, nghe nói là có thêm Lâm Nhật Tiến hát 2  bài, còn thì những ca sĩ kể trên cũng trở lại  hát thêm vài bài nữa. Chương trình kéo dài 4 tiếng đồng hồ, cộng thêm 45 phút mở màn trễ, vị chi khán giả phải tốn hết gần 5 tiếng  cho chương trình nhạc, chưa kể phải đi sớm để “dành chỗ” tốt. Người Việt mình hay tổ chức những chương trình nhạc dài thườn thượt, không biết để làm gì, có lẽ do quan niệm dài cho đáng đồng tiền bát gạo. Người ta không để ý rằng cái “attention span” tức sức chú ý của con người chỉ vào khoảng 2 tiếng rưỡi, 3 tiếng là tối đa, bắt chú ý dài hơn nữa là nhạc hay cách mấy cũng trở thành chán.

Nhạc Diệu Hương là một dòng nhạc tình hay, mới lạ. Do đó, nhạc của cô được yêu chuộng, hâm mộ từ vài năm nay. Nhưng mỗi lần cô viết 10 bài cho đủ một CD, đề tài đều là những cuộc tình dang dở và nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Tôi nhớ lại thập niên 60, khi Ngô Thụy Miên ra một lúc 10 bài nhạc tình, rồi Vũ Thành An cũng ra một lúc 7, 8 bài không tên, khiến dân nghe nhạc bị tẩu hỏa, nghe một hồi không biết bài nào là bài nào cả. Có lẽ rất nhiều năm sau tôi mới phân biệt rõ được nhạc Ngô Thụy Miên bài nào là bài nào.

Nói như vậy nhưng tôi cũng không biết làm cách nào cho nó “quyến rũ” hơn. Ra nhỏ giọt lâu lâu 1 bài? Chắc có lý hơn. Theo tôi, CD Ở Lại Ta Đi và Khắc Khoải đã cho nhiều top hit nhưng CD Giòng Lệ Khô chưa có được 1 bài nào nổi bật cả. Chờ nghe Cho Giòng Sông Cuốn Trôi xem sao.

Hoàng Linh