Dương Phương Linh – chân dung tự họa

Paris, một giấc mơ

Sẽ có một lần em dắt anh lang thang
Trên những con đường Paris ngập dài ánh nắng
Băng qua con cầu một buổi sớm mùa hè còn ngủ vùi yên vắng
Và những chiếc chòi gỗ dọc sông Seine khóa chốt im lìm

Mình sẽ ghé thăm những góc nhỏ êm đềm
Của Luxembourg, Palais Royal và nhiều nơi khác nữa
Ở chốn ấy đã biết bao lần em ngồi lần lữa
Trò chuyện cùng cỏ cây, viết cổ tích một chuyện tình

Có đôi lần em lẩn thẩn kể chuyện mình
Với các chú bồ câu không mang đôi cánh trắng
Notre Dame từng buổi chiều mưa và nắng
Những chiếc đầu xám cứ gật gù như hiểu thấu buồn vui

Em sẽ nắm lấy tay anh đi xuyên qua bóng ngày rơi
Giẫm lên thảm hoa nắng mình bước vào quán nhỏ
Mùa hè, Paris không có màu phượng đỏ
Chỉ tím dài từng góc phố học trò

Mình sẽ đến Champ de Mars nằm dài trên bãi cỏ
Nơi một ngày xưa em đứng xem Nhật Nguyệt tương phùng (**)
Em sẽ nhắc anh nghe chuyện đất trời hội ngộ rưng rưng
Để mình xây mộng không bao giờ xa cách

Hãy lắng nghe anh nhé lời con tim bảo mách
Em sẽ nhặt nhớ nhung viết lên khúc nhạc lời thơ
Trên từng phiến lá của mùa hạ Paris rực rỡ
Cho một thu nào thương yêu chín rụng thật gần

Cho một hôm nào mình sẽ cùng bước chân …

(05/Juillet/14)
(**) Nguyệt thực tại Paris năm 1999

Nhạc Phẩm Một Lần:

Nguyên Khang – Lê Uyên (Voix Mộng Trang) Nhạc & Lời: Dương Phương Linh Hòa âm: Sỹ Đan

UNE FOIS

sur ce chemin du passé on reviendra on sera

en retard pour la saison des magnolias

et bien sur, le soleil de nos jours ne sera plus là

j’en rêve encore …

une seule fois, puis plus jamais on se dira au revoir

on revivra l’histoire toi et moi

main dans la main on comptera nos pas

bien que, au bout de notre ardent amour restera

mes larmes d’adieu de la dernière fois

on ne se donnera que le bonheur

que le rire que l’amour, notre fleur

bien que, au bout de nos joies sera la douleur

d’une perdante qui égarera son cœur

une fois, oui encore une fois

puis la pleine lune jaunira mon toit

quand l’hiver racontera son histoire

par la triste chanson où le vent a perdu la voix

je serai toute seule dans la nuit éternellement froide

MỘT LẦN (Lyric)

Một lần nào mình đi lại đường xưa không em

Dù đã trễ mùa hoa không về nữa

Và chốn cũ đã thay mùa mưa nắng

Đi lại một lần rồi mãi mãi xa xăm

Một lần nào mình ôn lại giấc mơ nghe em

Thênh thang bước vui buồn trong tay nắm

Dẫu giữa nồng nàn tận cùng là vị mặn

Của giọt lệ buồn mai lạc dấu trăm năm

ĐK: Một lần nào mình hứa chỉ vui thôi em

Đừng để bóng tối dâng sầu trong thinh lặng

Dẫu giữa ngọt bùi tận cùng là cay đắng

Vẫn là vui rồi vĩnh viễn cách ngăn

Một lần nào ừ, một lần thôi em

Mình bên nhau cho trăng gió xôn xao

Rồi mai xa khi trăng ghé bên thềm

Gió reo buồn miên viễn anh nhớ em

 

Để dành

Em sẽ thôi không viết nữa những bài tình tha thiết

Lời quá xưa, thơ quá cũ phải không anh ?

Khép trang lòng em đem cất để dành

Thi thoảng mở riêng mình em ngồi ngắm

Sẽ thôi không viết nữa những đêm dài hoang vắng

Về kỷ niệm mình ngắn ngủi mong manh

Em gom nhớ ghép vào tim thầm lặng

Buồn, dở ra rồi gấp lại … để dành!!!

Không vẽ nữa lên thơ vầng trăng lạnh

Đêm nguyệt tròn vọng ngóng lần nguyệt say

Gởi ngất ngây góc hồn nhỏ tù đày

Để dành đó khép mắt sâu mơ nhớ

Sẽ thôi không vẽ nữa màu hồng nơi tim vỡ

Bôi quầng nâu khoé mắt, má môi phai

Em cất lại nỗi buồn tình khờ dại

Nhớ, dở ra rồi lại gấp … để dành!!!

(03/Avril/06)

LẠC MẤT NỤ CƯỜI
Nhạc & lời: Dương Phương Linh
Trình bày : Mộng Trang
Hòa âm : Eric Miller

 

Những điều không biết

 

Tôi làm sao biết được

Con gió đi về đâu

Chở mây ngàn lả lướt

Đổ nơi nào mưa ngâu

 

Tôi làm sao biết được

Vì sao nắng ngọt ngào

Mà mưa về khuấy nhiễu

Dội ướt hồn hư hao

 

Tôi làm sao đoán được

Nguồn cội từng con sông

Nỗi niềm nào vỡ sóng

Bào mòn đá đợi mong

 

Tôi làm sao hiểu thấu

Vì đâu biển bạt đầu

Xoáy vào cơn dông bão

Niềm đau đời bể dâu

 

Tôi làm sao nghĩ ra

Sao Trăng không thật thà

Bẻ đôi vầng thương nhớ

Nay vui vầy, mai xa

 

Tôi làm sao tường tỏ

Lòng người có thật chân

Đường nào không lận đận

Đâu hạnh phúc vô ngần

 

Có ngàn điều không biết

Có vạn thứ không hay

Vây bủa vây trùng điệp

Vô lý những tháng ngày

 

Biết bao điều không hiểu

Trên tháng ngày đã qua

Và bao điều không biết

Còn đợi chốn phong ba

 

Tôi làm sao biết được

Sẽ ra sao ngày mai

Khi con đường phía trước

Mưa gió vẫn miệt mài !!!

(07/Juin/06)

 

(Theo Tạp Chí Hợp Lưu-https://hopluu.net)